Cả đời làm cha mẹ, có một điều rất lạ.
Khi con còn nhỏ, bố mẹ cho con gần như chẳng bao giờ tính toán. Tiền ăn, tiền học, những lần con ốm, rồi học hành, công việc, lập gia đình… Có những khoản rất lớn nhưng bố mẹ vẫn nghĩ đơn giản: Cho con thì tiếc gì.
Nhưng đến khi mình già câu chuyện tiền nong đôi khi làm chúng ta suy nghĩ nhiều. Con cái trưởng thành, phần lớn đều thương bố mẹ và sẵn lòng chăm lo khi bố mẹ đau ốm. Nhưng con rồi cũng có vợ, có chồng, có con cái và một gia đình nhỏ cần vun vén.
Bố mẹ hiểu điều đó hơn ai hết. Có lẽ vì hiểu nên càng ngại.
Một lần nằm viện, con đóng tiền viện phí, bố mẹ nhận. Lần sau cần một khoản lớn hơn, con vẫn lo. Nhưng đôi khi chỉ cần vô tình nghe một câu bàn bạc về tiền, một lời ra tiếng vào trong gia đình, dù chẳng ai có ý làm mình tổn thương, người già cũng có thể nghĩ rất lâu và buồn rất lâu.
Không hẳn vì số tiền.
Mà vì sau cả một đời từng là người lo cho các con, đến một ngày mình nhận ra những việc của mình bắt đầu cần đến tiền của con.
Đó là lý do tôi nghĩ câu chuyện chuẩn bị tài chính cho tuổi già không chỉ là chuyện có bao nhiêu tiền để nghỉ hưu. Có một khoản của riêng mình để chăm sóc sức khỏe khi 65, 70 tuổi còn liên quan đến một điều rất sâu bên trong mỗi người: Sự chủ động và lòng tự trọng.

Tuổi già vẫn cần con, nhưng không phải việc gì cũng muốn gọi con vì tiền
Không nên hiểu sự độc lập tài chính ở tuổi già là bố mẹ không cần đến con cái.
Càng lớn tuổi, người ta càng cần gia đình. Một lần nằm viện, có con đưa đi khám vẫn yên tâm hơn. Sau một ca phẫu thuật, có người thân ngồi bên vẫn ấm lòng hơn. Một bữa cơm con mang vào viện đôi khi quý hơn rất nhiều thứ khác.
Nhưng tình cảm và tiền bạc là hai câu chuyện khác nhau.
Nếu mỗi lần đi khám, nằm viện hay cần một khoản điều trị lớn đều phải gọi các con để hỏi tiền, cảm giác của bố mẹ có thể rất khác.
Không phải người con nào cũng tính toán với cha mẹ. Cũng không nên mặc định con dâu hay con rể sẽ khó chịu khi phải chăm sóc bố mẹ hai bên. Nhiều gia đình vẫn yêu thương và lo cho nhau rất tử tế.
Nhưng bố mẹ thường là người nghĩ nhiều hơn.
Con đang trả tiền nhà. Cháu đang đi học. Hai vợ chồng chúng còn bao nhiêu khoản phải lo. Lần trước mình nằm viện chúng vừa đưa một khoản, lần này lại phải gọi…
Chính những suy nghĩ ấy khiến nhiều người có tiền trong tay vẫn thấy yên tâm hơn, ngay cả khi họ biết rằng chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, các con sẽ có mặt.
Có tiền của mình không làm tình cảm gia đình nhiều hơn. Nhưng nó giúp bố mẹ giữ được quyền lựa chọn khi sức khỏe bắt đầu cần đến tiền.
65–70 tuổi, giá trị của một khoản tiền dành riêng cho sức khỏe rất khác
Ở tuổi 40 hay 50, chúng ta còn đi làm, còn thu nhập. Một hóa đơn y tế vài triệu hoặc vài chục triệu đồng có thể được xử lý từ dòng tiền hiện tại.
Nhưng đến 65–70 tuổi, cấu trúc tài chính đã khác.
Thu nhập từ công việc có thể giảm hoặc không còn. Phần lớn tài sản lúc này được tích lũy để phục vụ cuộc sống những năm sau nghỉ hưu. Trong khi đó, nhu cầu chăm sóc sức khỏe lại có xu hướng trở thành một khoản cần được quan tâm nhiều hơn.
Vì vậy, một khoản tiền dành riêng cho sức khỏe ở tuổi này không chỉ có ý nghĩa là “có tiền chữa bệnh”.
Nó giúp mình không phải rút quá nhiều từ khoản tiền sinh hoạt tuổi già. Không phải vội vàng bán một tài sản chỉ để xử lý một hóa đơn y tế. Và quan trọng hơn, không phải mọi nhu cầu về sức khỏe đều trở thành một cuộc trao đổi tài chính với các con.
Hãy thử hình dung ở tuổi 70, nếu cần nằm viện, mình vẫn có một nguồn tài chính đã chuẩn bị riêng. Việc đầu tiên mình nghĩ đến là nơi nào phù hợp để điều trị, bác sĩ tư vấn thế nào, mình cần chuẩn bị gì.
Cảm giác ấy rất khác với việc vừa nhận chỉ định điều trị vừa phải nghĩ: Khoản này sẽ lấy ở đâu?
Một hợp đồng bảo hiểm còn hiệu lực ở tuổi 70 có ý nghĩa gì?
Đây là lúc bảo hiểm nên được đặt vào đúng vị trí của nó.
Một hợp đồng bảo hiểm không thay thế toàn bộ tài sản tuổi già. Cũng không nên xem bảo hiểm là giải pháp duy nhất cho mọi chi phí sức khỏe.
Nhưng nếu ở tuổi 65–70, một người vẫn có hợp đồng bảo hiểm phù hợp còn hiệu lực và có những quyền lợi tài chính dành cho các vấn đề sức khỏe thuộc phạm vi bảo hiểm, thì đó có thể là một phần quan trọng trong kế hoạch tài chính tuổi già.
Khi một sự kiện bảo hiểm xảy ra và đáp ứng điều kiện chi trả, khoản tiền nhận được có thể giúp gia đình xử lý một phần chi phí mà không phải lấy hoàn toàn từ tiền tiết kiệm hoặc phụ thuộc vào các con.
Với bảo hiểm sức khỏe, quyền lợi có thể hỗ trợ các chi phí y tế thuộc phạm vi bảo hiểm. Với một số sản phẩm bảo hiểm nhân thọ có quyền lợi liên quan đến bệnh hiểm nghèo hoặc các quyền lợi bổ sung khác, cơ chế chi trả lại khác. Tất cả phải căn cứ vào đúng sản phẩm, độ tuổi, thời hạn bảo vệ, điều kiện tham gia và Quy tắc, Điều khoản của từng hợp đồng.
Vì vậy, không thể nói đơn giản rằng cứ có bảo hiểm là 70 tuổi sẽ được thanh toán mọi chi phí chữa bệnh.
Điều đáng nói là nếu muốn đến tuổi đó vẫn còn một lớp tài chính hỗ trợ mình, kế hoạch phải được chuẩn bị từ trước.
Muốn chủ động ở tuổi 70, đừng đợi đến 70 tuổi mới chuẩn bị

Đây có lẽ là phần quan trọng nhất của câu chuyện.
Nhiều người bắt đầu quan tâm đến bảo hiểm sức khỏe khi sức khỏe đã có vấn đề. Nhưng bảo hiểm có nguyên tắc thẩm định và điều kiện tham gia. Tuổi càng cao, tình trạng sức khỏe thay đổi, khả năng lựa chọn sản phẩm, phạm vi bảo vệ và mức phí cũng có thể khác so với khi còn trẻ.
Có những sản phẩm không còn phù hợp hoặc không còn cho phép tham gia mới ở một độ tuổi nhất định. Có trường hợp sức khỏe dẫn tới loại trừ, điều kiện bảo hiểm khác hoặc không được chấp thuận tham gia. Mỗi sản phẩm có quy định riêng và cần đối chiếu tài liệu cụ thể.
Bởi vậy, nếu hình dung mình muốn sống thế nào ở tuổi 65–70, chúng ta nên nghĩ về việc đó khi vẫn còn khả năng chuẩn bị.
Không nhất thiết phải bắt đầu bằng một hợp đồng thật lớn.
Trước hết, hãy nhìn lại ba phần: Quỹ dự phòng dành cho sức khỏe, tài sản và dòng tiền dành cho tuổi nghỉ hưu, cùng những hợp đồng bảo hiểm mình đang có.
Ba phần này nên bổ sung cho nhau, thay vì đặt toàn bộ kỳ vọng vào một giải pháp.
Đừng chỉ hỏi “Đến 70 tuổi tôi còn được bảo hiểm không?”
Nếu đang ở tuổi 40, 45 hay 50 và muốn chuẩn bị cho tuổi già, câu hỏi nên cụ thể hơn.
Hợp đồng này bảo vệ tôi đến bao nhiêu tuổi? Quyền lợi nào còn hiệu lực khi tôi 65–70 tuổi? Sản phẩm bổ sung có cùng thời hạn với hợp đồng chính hay không? Nếu sau này không còn thu nhập từ công việc, mức phí hiện tại có phù hợp để duy trì không? Những quyền lợi nào hỗ trợ chi phí y tế và những quyền lợi nào chi trả theo một sự kiện bảo hiểm? Có điều kiện, giới hạn hay loại trừ nào tôi cần biết ngay từ bây giờ?
Đặc biệt, nếu đã có hợp đồng nhiều năm, đừng chỉ nhìn xem giá trị tài khoản hiện tại là bao nhiêu. Hãy kiểm tra lại thời hạn bảo vệ và thời hạn của từng quyền lợi.
Có những thứ mình tưởng vẫn còn nhưng thực tế có thể đã kết thúc theo thời hạn của sản phẩm. Ngược lại, cũng có những quyền lợi được thiết kế để bảo vệ ở độ tuổi rất cao.
Chỉ khi đọc đúng hợp đồng cụ thể mới có câu trả lời chính xác.
Chuẩn bị tài chính tuổi già không phải vì sợ con cái không lo cho mình
Tôi không thích cách nói: “Phải có bảo hiểm để sau này không trở thành gánh nặng cho con”.
Cha mẹ không nên bị gọi là gánh nặng chỉ vì đến một ngày sức khỏe yếu đi và cần con cái chăm sóc.
Chúng ta từng bế con khi con chưa biết đi, thức đêm khi con sốt, dành tiền cho con học hành và có mặt khi con cần. Đến khi bố mẹ già, con cái chăm sóc lại cũng là một phần rất tự nhiên của gia đình.
Nhưng nếu còn khả năng chuẩn bị, tại sao mình không chuẩn bị?
Không phải để chứng minh rằng mình không cần con.
Mà để sau này, khi cần đến các con, thứ mình cần nhiều nhất là thời gian và sự có mặt của chúng, chứ không phải lần nào cũng là tiền.
Ở tuổi 70, có quyền tự quyết cho mình là một kiểu bình an
Có thể đến tuổi ấy, chúng ta không còn cần một căn nhà lớn hơn hay một chiếc xe mới hơn.
Nhưng vẫn muốn tự quyết định những việc liên quan đến chính mình.
Muốn đi khám thì đi. Cần điều trị thì có khoản để điều trị. Muốn lựa chọn điều kiện chăm sóc sức khỏe phù hợp thì biết mình có khả năng tài chính đến đâu.
Con cái vẫn ở bên. Vẫn đưa bố mẹ đi viện. Vẫn mang cơm vào. Vẫn ngồi cạnh giường hỏi hôm nay bố mẹ thấy trong người thế nào.
Nhưng tiền điều trị, mình đã có một phần chuẩn bị.
Tuổi già có sự chủ động về tài chính không phải để không cần đến các con. Đó là để khi cần các con, điều bố mẹ mong chúng mang đến bệnh viện có thể chỉ là một bữa cơm nóng, một câu chuyện vui và vài tiếng ngồi bên cạnh mình.
Còn phần tài chính, nếu có thể, hãy chuẩn bị khi mình vẫn còn đủ sức khỏe, thu nhập và quyền lựa chọn.
Có lẽ đó cũng là một cách giữ lại sự chủ động và lòng tự trọng cho những năm tháng về sau.
Bạn quan tâm đến giải pháp chủ động tài chính tuổi già vui lòng xem chi tiết tại
https://dinhthuongaia.com/bao-hiem-suc-khoe-tron-doi/
Đinh Thị Thường
Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Bảo hiểm nhân thọ AIA
Điện thoại/Zalo: 0966 362 077
Email: contact@dinhthuongaia.com
Website: dinhthuongaia.com
Lưu ý: Nội dung bài viết mang tính chia sẻ về hoạch định tài chính và bảo hiểm. Khả năng tham gia, thời hạn bảo vệ, quyền lợi, mức phí, điều kiện chi trả, loại trừ và các giới hạn phụ thuộc từng sản phẩm, độ tuổi, tình trạng sức khỏe và Quy tắc, Điều khoản áp dụng. Cần đối chiếu hợp đồng và tài liệu chính thức trước khi đưa ra quyết định.